CEO thung lũng Silicon trả giá cho sự kém cỏi trong quản lý, không biết trọng dụng nhân tài và sống cô độc trên thềm thành công của tám người phản bội

William Bradford Shockley sinh năm 1910. Ông sinh ra trong một gia đình hiếu học, ở Mỹ, cha của ông là kỹ sư khai thác mỏ, mẹ là điều tra viên khai thác mỏ đầu tiên của Hoa Kỳ.

Năm 1932, ông nhận bằng Cử nhân Khoa học của Viện Công nghệ California,  bằng Tiến sĩ từ MIT bốn năm sau đó và gia nhập đội ngũ kỹ thuật của Bell Labs.

Sau nhiều bài viết trên các tạp chí vật lý, ông được nhận bằng sáng chế đầu tiên vào năm 1938 cho công trình “Thiết bị phóng điện tử”. Năm 1956đạt giải Nobel Vật lý phát minh ra bóng bán dẫn, được coi là phát minh quan trọng nhất của thế kỷ 20.

Không có bóng bán dẫn, sẽ chẳng thể có máy tính, điện thoại di động hay TV màn hình phẳng như ngày nay. Và bạn cũng khó có thể biết được câu chuyện này, vì không có internet. Phát minh của Shockley đã gieo mầm cho cả ngành công nghiệp bán dẫn ở Thung lũng Silicon.

Nhà lãnh đạo tệ nhất lịch sử Thung lũng Silicon

Sau khi đạt giải thưởng Nobel danh giá, ông thành lập công ty riêng có tên Shockley Semiconductor (Công ty bán dẫn Shockley), còn được nhắc đến với cụm từ “Đặt silicon vào thung lũng Silicon”.

Cùng với sự xuất chúng trong nghiên cứu khoa học, ông có con mắt tuyển dụng những tài năng kỹ thuật giỏi nhất, thông minh nhất. Nhưng lại không có tài lãnh đạo , trọng dụng nhân tài và cái kết khiến các nhân viên bỏ việc hết sau một năm.

  1. Sheldon Roberts, một nhà luyện kim do Shockley tuyển chọn đã trải lòng trên tờ Los Angeles Times năm 2001: “Khi anh ấy thuê bạn, bạn là người tuyệt vời nhất thế giới.”

Ban đầu: “Bạn thật xuất sắc”. Sau đó là “Bạn làm tốt đó.”. Rồi dần dần câu nói chuyển thành: “Bạn có khả năng, nhưng tôi không chắc về bạn nữa… Bây giờ tôi thực sự không chắc chắn. Tôi nghĩ bạn không đủ năng lực. Tôi không nghĩ bạn có thể làm việc cho tôi.” Anh ấy giữ một cuốn sổ đen về mọi người.”, Roberts nhớ lại.

Trong khi đó, trên tạp chí Wired, Scott Rosenberg viết: “Nhà sáng lập đã nói xấu, quyết định tùy tiện, xa lánh đội ngũ của mình và ngăn việc đưa ý tưởng, sản phẩm vào thực tế.”

Chưa hết, Shockley đã áp dụng cách tiếp cận khoa học dựa trên bằng chứng vào mọi khía cạnh hoạt động của công ty. Ông công khai mức lương của toàn bộ nhân viên, điều khiến cho không ai dễ chịu, vì tự tin rằng minh bạch sẽ là xu hướng quản lý công nghệ mới.

Những “kẻ phản bội” vĩ đại

Con giun xéo lắm cũng quằn, Shockley đã truyền cảm hứng cho một cuộc nổi dậy lớn. Tám nhân viên từng có bằng tốt nghệp tiến sĩ quyết định rời đi, thành lập công ty riêng và tiếp tục làm bùng nổ hạt giống công nghệ ở Thung lũng Silicon. Shockley gọi đó là một “sự phản bội”.

Họ cùng nhau ra mắt công ty bán dẫn Fairchild, một chi nhánh của Sherman Fairchild, trước khi tách ra để thành lập công ty khởi nghiệp của riêng mình.

Năm 1960, nó trở thành vườn ươm của Thung lũng Silicon và trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia vào việc tạo nên hàng chục tập đoàn, bao gồm Intel và AMD, Microchip Technology và Kleiner Perkins Caufield & Byers,… Những công ty spin-off này được gọi là “Fairchildren”.

Nổi bật nhất là Gordon Moore, một trong “tám kẻ phản bội”, rời vào Shockley Semiconductor năm 1957 và tiếp tục đồng sáng lập công ty chip máy tính khổng lồ Intel Corp. Dự đoán về tương lai cho bóng bán dẫn vào năm 1965 của ông đã trở thành Định luật Moore huyền thoại.

Gần 70% các công ty đã ra mắt công chúng ở Thung lũng Silicon có liên hệ, liên kết với Fairchild. Theo ước tính có khoảng 400 công ty có “gốc gác” liên quan đến “Fairchild Eight”. Nếu tính theo giá trị, Shockley đã đánh mất con số khổng lồ 2,1 nghìn tỷ USD.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài viết liên quan